www.tamlytrilieu.com

LÁ THƯ TỪ MỘT THÂN CHỦ

Sau một thời gian thực hiện website tamlytrilieu.com, đă có nhiều thư bạn đọc được gửi cho chúng tôi qua email. Dưới đây có lẽ là lá thư dài nhất, được viết bởi một người mẹ. Chị gửi cho chúng tôi, tŕnh bày nhiều thông tin, nhưng không yêu cầu được giúp đỡ. Chúng tôi đă thư hồi âm cho chị và đến nay không thấy chị liên hệ lại. Xin mạn phép tŕnh bày với quư bạn đọc, mong rằng bạn đọc sẽ thông cảm hơn với những người có cuộc đời gian nan như chị và biết quư trọng những ǵ tốt đẹp mà cuộc sống mang đến cho chúng ta.


Kính chào bác sĩ,

Đầu thư tôi xin gửi tới bác sĩ lời cám ơn và tấm ḷng kính trọng của ḿnh.

Hôm nay tôi mới được tiếp cận với trang web của bác sĩ, và với tư cách là một người mẹ, tôi thực ḷng cảm thấy rất vui mừng v́ những trang web như thế này thực sự rất cần thiết đối với những người mẹ như tôi.

Kính thưa bác sĩ, là một người mẹ của 2 đứa con nhỏ, đều là con trai, một cháu lên 5 và một cháu lên 1 tuổi, tôi cũng phải đối mặt với những vấn đề tâm lư rất phức tạp của các cháu. Bản thân tôi, trong suốt quá tŕnh nuôi dạy con, ngoài việc chăm sóc cháu về thể chất, tôi cũng khá chú ư đến việc phát triển về tinh thần của các cháu. Nhưng những điều tôi đọc được tại các bài viết về cách làm cha mẹ khi đem ra thực hành dường như kém hiệu quả đối với trường hợp của cá nhân tôi.

Theo suy nghĩ của tôi, một phần là v́ từ nhỏ đến lớn, tôi được hấp thu một sự giáo dục của gia đ́nh và nhà trường một cách quá khuôn mẫu, quy củ và thiếu sự linh hoạt, nhất là thiếu những sự hướng dẫn và định hướng về tâm lư. Tôi tự trải nghiệm và tự t́m cách giải quyết các vấn đề của ḿnh. Tôi cũng đă gặp phải những stress tâm lư về gia đ́nh vào lứa tuổi 12-13, khi gia đ́nh tôi gặp những khó khăn lớn về kinh tế và bố mẹ phải ly tán, và tôi cũng không biết làm thế nào mà ḿnh lại vượt qua được và trưởng thành b́nh thường được.

Nhưng hiện nay, khi phải đối mặt với việc dạy dỗ con cái, nhất là đối với cháu 5 tuổi, th́ tôi thực sự không biết phải làm như thế nào. Con trai tôi từ nhỏ tới 3 tuổi khá ngoan, cháu nghịch ngợm, nhưng biết nghe lời. Tôi khá gần gũi với con, nhưng cũng khá nghiêm khắc.

Con trai tôi khá nhạy cảm, thậm chí đôi khi c̣n rất nhạy cảm, cháu thường hay xúc động khi phải chia tay người thân, và hay bị lệ thuộc về t́nh cảm. Điều này nhiều khi khiến tôi bực tức, dù tôi có ư thức được việc làm của ḿnh là không đúng, nhưng không hiểu sao nhiều lúc tôi không kiềm chế được. Tôi nghĩ có lẽ do trước đây tôi cũng khá nhạy cảm và thường phải kiềm chế bản thân ḿnh, cố đè nén cảm xúc của ḿnh để tỏ ra là một người vui vẻ b́nh thường khi ra ngoài xă hội. V́ vậy cho nên tôi không kiềm chế được bản thân và có những biểu hiện cực đoan đối với những sự lệ thuộc t́nh cảm hơi thái quá của con trai.

Khoảng 1 năm trở lại đây, khi tôi có con thứ hai, chúng tôi chuyển đến thuê nhà ở gần ông bà nội để nhờ sự giúp đỡ của ông bà. Cháu đầu của tôi sinh hoạt cùng ông bà và anh họ của cháu. Cháu rất quư anh họ và ngay từ khi c̣n bé luôn lấy anh họ (hiện 6 tuổi, hơn con toi 1 tuổi) ra làm thần tượng. Anh họ của cháu thông minh nhưng nghịch ngầm và hay nghĩ ra những tṛ chơi đôi khi rất nguy hiểm, nhưng ư thức được hành vi của ḿnh sẽ bị người lớn mắng nên cháu thường không trực tiếp thực hiện mà hay xui con tôi làm. Khi bị phát hiện th́ con tôi bị mắng. Nhưng v́ trong gia đ́nh, người lớn đều biết anh họ cháu nghịch ngầm và hay nói dối, nên tuy mắng con tôi nhưng chúng tôi vẫn mắng luôn cả anh họ của cháu và chỉ rơ hành vi xui em làm việc xấu, nói dối như vậy là không được.

Thời gian đầu th́ như vậy, nhưng hiện nay th́ chính con tôi lại tự bày ra một số tṛ nghịch ngợm mà tôi cho là "tai quái" như té vào xô nước, đánh cô giúp việc, nói dối, ... (tuy là khi bị phát hiện và dạy dỗ th́ cháu không làm nữa) khiến tôi rất lo lắng.

Điều làm tôi lo lắng hơn nữa là thái độ phản ứng của con tôi khi cháu làm ǵ đó sai và bị người lớn mắng. Lúc đó dường như cháu không làm chủ được bản thân, người căng thẳng, tay nắm lại, mắt trợn to như đang lên gân lên cốt chống lại ai đó và phản ứng rất quyết liệt. Tôi thấy như vậy là bất b́nh thường. Đôi khi cháu lại có biểu hiện là ngồi sụp xuống, gục mặt khóc như rất tủi hổ, đau khổ. Tôi nghĩ cháu có biểu hiện của rối loạn tâm thần, tôi cảm thấy như đó là một biểu hiện của một dạng stress hoặc rối loạn tâm lư nào đó.

Tôi có t́m hiểu một số trang web trong nước va một số trang web tiếng nước ngoài để t́m hiểu về những trường hợp tâm lư tương tự như trường hợp của con tôi. Nhưng những trang web bằng tiếng Việt th́ quá ít và chủ yếu là những bài viết tản mạn về nhiều vấn đề, c̣n những vấn đề liên quan mà tôi muốn t́m cũng được đề cập đến nhưng c̣n rất ít. Những trang web bằng tiếng Anh, Pháp mà tôi t́m qua google th́ lại quá nhiều, và với vốn ngoại ngữ của tôi th́ việc xác định một trang web tốt là khó khăn, việc t́m bài viết liên quan và đọc dễ hiểu cũng là rất khó khăn. Nhiều bài viết mang nội dung chuyên ngành tôi không thể hiểu được, và mất rất nhiều thời gian nhưng kết quả thu được vẫn không được như ư.

V́ vậy, khi được tiếp cận với trang web của bác sĩ, tôi rất vui và rất cảm động, như t́m được một người thầy dẫn dắt ḿnh. Theo tôi biết th́ hiện ở nước ta có rất nhiều ông bố, bà mẹ rất cần được tiếp cận với những trang web như trang web của bác sĩ. Những thông tin đó là những đơn thuốc rất quư đối với chúng tôi, những người cha người mẹ đang hằng ngày phải đối mặt, đối phó với những trạng thái tâm lư của con cái, mà không biết đó có phải là một dạng bệnh lư về tâm thần hay không, và nếu đúng th́ cần phải làm thế nào để khắc phục và cải thiện nó, làm thế nào để can thiệp đúng lúc, đúng cách nhằm giúp đỡ con ḿnh.

Với những ư nghĩ và t́nh cảm như vậy, một lần nữa, tôi xin cám ơn bác sĩ và kính chúc bác sĩ mạnh khỏe, hạnh phúc và thành đạt trong công việc. Kính mong bác sĩ giành thời gian và tâm huyết để chỉ dẫn cho những ông bố, bà mẹ không có điều kiện được tiếp cận với bác sĩ một cách trực tiếp như tôi.

Kính chào bác sĩ.


Chúng tôi xin ghi nhận những đóng góp ư kiến của chị. Chúng tôi cũng rất cảm thông với hoàn cảnh khó khăn của chị và trân trọng với những cố gắng mà chị đă làm cho các con của ḿnh. Chúng tôi cảm thấy ḿnh vẫn chưa làm được nhiều cho những người đang gặp khó khăn như chị khi làm công việc chia sẻ những thông tin chuyên môn trên trang web của ḿnh. Tuy nhiên, từ lá thư của chị có thể chúng tôi sẽ chú tâm nhiều hơn đến việc chia sẻ thông tin với cả những thân chủ đang gặp những vấn đề khó khăn trong cuộc sống. Và đó sẽ là những việc mà sắp đến chúng tôi sẽ tiếp tục thực hiện trên trang  "Nhật Kư Pḥng Trị Liệu" trong website này.

BS NGUYỄN MINH TIẾN
Tp.HCM, ngày 8 tháng 7 năm 2008